Bản giao hưởng Trường Sơn
File
File

Cảng Hòn La là điểm trung chuyển trên đất liền đầu tiên để đưa các thiết bị siêu trường, siêu trọng lên phục vụ công trình.

File

Ngoài hệ thống cánh quạt và tua-bin nhập khẩu từ châu Âu, các kết cấu trụ tròn có khối lượng gần 100 tấn/phân đoạn trụ được chế tạo bởi một đơn vị trong nước và vận chuyển bằng đường biển từ Vũng Tàu ra Hòn La.

File

Mỗi chiếc cánh gió có chiều dài hơn 100m là thách thức lớn nhất đối với đơn vị vận chuyển.

Khe Sanh, ngày 20/3/2020.

Caspian Hamorny - Con tàu chở những cánh quạt đầu tiên cập cảng - mỗi chiếc cánh có chiều dài 75m. Chúng tôi phải đưa tất cả mọi thứ trên tàu xuống bến cảng Hòn La rồi mang lên đỉnh Trường Sơn trước khi gió mùa về. Mai là một mốc quan trọng của chuỗi dự án. Chúng tôi sẽ phải mang hàng chục cánh quạt siêu dài di chuyển trên đường quốc lộ rồi tới những con đèo ngoằn ngoèo trên dãy Trường Sơn. Chúng tôi phải đi 165km để kịp tới Cam Lộ, rồi hạ trại ở đó. Nếu thuận lợi, chúng tôi sẽ vượt đường 9 vào lúc 12h đêm và hy vọng đến Làng Vây vào lúc 5h sáng.

Đường Hồ Chí Minh Tây mạn Khe Sanh mùa này hoa nở thật đẹp, bướm bay rợp quẩn chân dập dìu. Trời nắng hanh, se se gió đại ngàn. Tôi nhỏ bé giữa điệp trùng bất tận, lặng người nghĩ về những điều cha tôi nói.

Nơi đây, hơn 50 năm trước, cha tôi đã vượt Cổng trời vào Nam đi B đánh Mỹ, rồi lại quay lại chiến đấu tại Khe Sanh. Đêm dẫn mấy trăm anh em đi, sáng về còn 46 người. Khi tôi cầm lên nắm đất, ông nói với tôi rằng: “Mỗi nắm đất nơi đây là xương máu đồng đội ba đấy, hãy cầm thật nhẹ nhàng”.

Có lẽ anh linh các bác, các chú đã âm thầm giúp tôi. Tôi tin là như vậy...

File

Hơn 100km đường trên núi đã được mở và trải nhựa để phục vụ dự án.

File

Hầu hết việc vận chuyển các cấu kiện siêu trường, siêu trọng trên quốc lộ đều diễn ra vào ban đêm để hạn chế tắc đường.

File

Đội vận hành bao gồm những tay lái lão luyện nhất Việt Nam, đảm bảo mọi việc chính xác 100%, không để xảy ra va quệt, hư hỏng.

File

Ngày 23/3

Mưa, gió, lạnh...  

Khi qua điểm Đường 9 năm xưa, cả đoàn khá mệt sau một đêm thức trắng, có nhiều lúc cũng thấy nản. Rồi bỗng như có ai đó bảo rằng “cứ đi đi, cứ đi đi...”. Thế rồi chúng tôi đã đến đích.

 

Ngày 9/4

Dẫu sao chúng ta vẫn còn nhiều may mắn tới thời điểm này. Nhưng may mắn sẽ không bao giờ ở bên chúng ta mãi nếu chúng tôi không đủ quyết tâm và đoàn kết. Tôi biết có những đêm anh em kiệt sức, có những cái ngáp dài trong ngày, có những ẩn ức chưa nói thành lời...  

Nhưng, cho dù thé nào, chúng ta phải giải quyết tất cả trước mùa mưa, buộc phải kết thúc trước mùa mưa. Mùa mưa đến, chúng ta sẽ sa lầy...

Anh em tổ vận hành quá hiểu mùa mưa ở Khe Sanh “tàn khốc” thế nào. Chúng ta còn tối đa 20 ngày nữa để đón những cơn mưa đầu tiên. Nếu chúng ta dứt điểm được thì mùa mưa sẽ là lợi thế của chúng ta, chúng ta sẽ thảnh thơi và có tiền khi mà công trường khắp nơi phải nằm chờ mưa dứt. Đừng coi thường mưa nhiệt đới...

 

File

Vận chuyển các thiết bị siêu dài trên các cung đèo quanh co là cả một kỳ công.

File

Hạ hàng từ tàu vận tải trên cảng Hòn La.

Ngày 11/4

Ngày thứ 35.

Thần tốc, thần tốc hơn nữa! Đường 9 ngược xuôi nhộn nhịp từng đoàn xe. Ngày cũng như đêm, mặt trời không bao giờ lặn với chúng tôi. Đường Hồ Chí Minh Tây nắng hanh ửng hồng đôi má, bướm bay dập dìu nhẹ bẫng đường đi, dãy Trường Sơn điệp trùng nhìn từ kính lái...

 

File

Tập kết thiết bị trên đỉnh Trường Sơn.

Ngày 13/4

Atlantic Harmony - chiếc Tàu thứ 6.

Nó đứng ở ngoài phao số 0 gần nửa tháng nay - con Tàu đen đủi. Lẽ ra, nó phải đến đây vào đầu tháng 3. Trên đường quay về Hồng Kông lấy hàng, một thủy thủ đã chết vì Covid. Không cảng nào cho nó cập vào dỡ hàng cả, nó cứ “lủi thủi” ở ngoài khơi mất cả tháng. Rồi tàu lại hỏng, cứ loay hoay như thế...

Chiều qua, nó đã cập được vào Cảng Hòn La, khi sợi dây neo cuối cùng được cột thì mặt trời cũng lặng dần xuống biển. Thuyền trưởng bảo: “Bọn mày giúp tao giải phóng tàu thật nhanh, bọn tao chỉ có 74 giờ để “tháo tàu”, nếu không kịp sẽ bị phạt nhiều tiền lắm. Hết tiền rồi”.

Biển đêm lặng lẽ, lung linh và yên ả.

Cầu cảng vắng lặng, từng nhóm lặng lẽ vào việc. Không nhìn rõ mặt người, chỉ nghe tiếng ọ ọe qua bộ đàm các lệnh lên hàng, xuống hàng, xe vào xe ra... Tiếng Tây, tiếng Ta, Tiếng Quảng Bình, Nghệ An, Thanh Hóa, Hải Phòng, Quảng Nam, Phú Yên... khó nghe lắm, nhưng vẫn cố nghe hết. Có tiếng người nên gió mát thổi từ biển vào làm tôi không buồn ngủ nữa.

2h sáng, tiếng đàm la lên, anh chạy từ từ thôi, anh vừa bị Vestas bắn tốc độ...

Giao ca, những gương mặt sạm đi vì nắng, vì gió, vì sương lạnh, vì sự miệt mài. Những con người ở đây đã 2 tháng nay chưa được về nhà. Nhìn thấy tôi, họ cố gật đầu chào khó nhọc, cố cười một chút. Tôi vỗ vai và nói: “Còn có gần chục tàu như này nữa thôi”.

File

Số lốp xe vận tải phải thay thế trong vòng 1 tuần. Được biết, quá trình vận tải diễn ra liên tục trong hơn 3 tháng.

Ngày 6/5

Sấm sét!

Sáng nay nghe loáng thoáng Hà Nội tình hình Covid khá căng, có nhiều thông tin khả năng lớn là hạn chế đi lại. Mấy anh bạn làm ăn điện vào than: “Tao mệt lắm rồi, không làm gì nữa, đi chơi và lấy thêm vợ...”. Tôi bảo: Ừ, nên thế!

Tôi leo lên xe theo đoàn vận tải vào theo một chân trụ điện gió. Trời bỗng đen dần, nhìn sét đánh loằng ngoằng vào đầu trụ, mấy anh vận hành ngồi im không nói thêm được câu nào. Tôi hỏi: “Mấy anh có xuống xe không?”.  Không ai trả lời, không ai dám bước xuống. Thời gian như đứng lại...

File

Những cột điện gió trên đỉnh Trường Sơn đoạn Khe Sanh. Năng lượng tái tạo là một trong những ưu tiên phát triển năng lượng của Chính phủ, đảm bảo cung ứng điện cho toàn bộ khu vực miền Trung và Tây Nguyên với tổng công suất 1.177 MW.

Ngày 25/4

“Bọn mày cực giỏi xoay sở trong phạm vi siêu hẹp”.

Đó là câu nói của tất cả những “ông tây” chứng kiến cách chúng tôi lựa 1 tổng đoàn xe dài 85m trên những khúc cua cực kỳ hẹp trong tình trạng giao thông hỗn hợp vô kỷ luật của Việt Nam, có những chỗ chúng tôi chỉ còn 5cm để lọt qua và không được phép sai lầm.

Công việc này khiến chúng tôi có vẻ giống những tay đua F1 - chúng tôi chạy đua vì miếng cơm manh áo, chạy đua vì một sự tự hào của nghề nghiệp. Mỗi một chuyến mang thành công 3 bộ cánh lên đỉnh Trường Sơn sẽ là một giải nhất. Giải thưởng sẽ là 1 tỷ đồng cho 1 cái cánh nếu chúng tôi mang lọt và sẽ đền 8 tỷ cho 1 cánh nếu chúng tôi làm hỏng.

Thần kinh thép, điềm tĩnh... là những từ nhiều người nói về chúng tôi. Chúng tôi có quyền tự hào.

 

Ngày 28/4

Hành khúc ngày và đêm.

Bao giờ bố về nhà?

Bố không về được rồi con ạ!

.....

Không có ngày hay đêm, không có thứ 7 hay chủ nhật, không có ngày lễ hay ngày nghỉ.

30 đoàn xe miệt mài, mọi thứ tưởng chừng như vô tận.

Bài: Linh đoàn

Đồ họa: Hà Nguyên